Kim Botong là một họa sĩ truyện tranh nhận được sự yêu mến của rấtnhiều độc giả các nước trên thế giới qua tuyển tập truyện "Amanza",một bộ truyện tranh với tranh vẽ đơn giản, màu sắc nhẹ nhàng. "Hãysống thật tỏa sáng!" là lời thoại cuối cùng của nhân vật chính bộ truyệntranh trước khi ra đi vĩnh viễn vì căn bệnh ung thư giai đoạn cuối.Những điều mà tác giả muốn truyền đạt đến công chúng thông quatruyện tranh được ẩn ý một cách tài tình qua lời thoại ngắn gọn này.
Khi xuất hiện trước công chúng ở HànQuốc, tác giả truyện tranh Kim Botongđeo mặt nạ hình chú chó con.
M ột nữ diễn viên chính trong bộ phim truyền hình đã hét lên rằng, “Tôi là bệnh nhân ung thư”. Một khán giả sau khi xem đoạnphim này đã thắc mắc “Amanza” có nghĩa gì trên bảng bình luận dành cho khán giả xem phim. Câu hỏi này ngay lập tức trởthành một chủ đề khiến cho nhiều người thấy buồn cười, bởi từ “amanza” là phát âm trại đi của từ “amhwanja” (bệnh nhânung thư). Tuy nhiên cũng có người chẳng thể nào cười nổi. Đó là những người thực sự mắc căn bệnh ung thư và người nhà của họ.Một trong số đó là tác giả truyện tranh Kim Botong.
Kim Botong vẫn còn là một tác giả mới nổi. Vào năm 2013, còn ba tháng nữa đến sinh nhật lần thứ 34, bộ truyện tranh đầu tiêncủa anh đã được phát hành trên internet. “Amanza” là tác phẩm đầu tay của anh kể về cuộc đấu tranh chống bệnh tật của thanh niênở độ tuổi 20 bị chuẩn đoán mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối. Truyện kể về một bệnh nhân đang từng ngày chờ đợi cái chết, nhưngbằng màu sắc nhẹ nhàng, nét vẽ vui tươi dí dỏm, truyện đã thu hút được sự quan tâm của nhiều độc giả. Năm 2014, với tác phẩmnày anh đã nhận được giải thưởng “Truyện tranh Hàn Quốc ngày nay”. Tác phẩm cũng được giới thiệu đến các nước Mỹ, Nhật. Kểtừ đó anh trở thành một tác giả truyện tranh nhận được nhiều sự quan tâm từ công chúng.
Tác phẩm tiếp theo của anh là một bộ truyện tranh lấy đề tài quân đội. Năm 2014 bộ truyện này bắt đầu được đăng tải nhiều kỳtrên báo với tên gọi là “D.P. Dogs Days”. Thông qua hình ảnh của những người lính làm nhiệm vụ truy bắt lính đào ngũ, truyện lên ánvấn đề vi phạm nhân quyền trong quân đội. Do thể hiện trực tiếp sự chống đối với các tệ nạn xã hội Hàn Quốc nên tác phẩm nàycủa anh bị đánh giá khó có thể đạt được thành công như mong đợi.
Tuy nhiên, khi truyện được đăng tải nhiều kỳ trên trang webtoonLezhin Comics vào năm 2015, truyện đã đóng vai trò như một hồi chuông cảnh báo xã hội Hàn Quốc vốn đã quá thờ ơ trước vấn đềnhân quyền trong quân đội. Trong lúc đăng tải nhiều kỳ bộ truyện này, anh cũng đăng tải một truyện tranh khác trên cùng trang webtheo hình thức lấy độc giả làm đối tượng tham gia với tên gọi là Tư vấn nỗi băn khoăn theo ý mình. Đây là một truyện có tính sự kiệndựa vào cách thức hỏi và trả lời độc giả qua Twitter. Từ đây, Kim Botong đã có một bước thay đổi lớn từ một tác giả truyện tranh kểnhững câu chuyện của anh thành một tác giả truyện tranh lắng nghe những câu chuyện của độc giả.
Từ nhân viên văn phòng trở thành tác giả truyện tranh
Phân cảnh cánh rừng trongAmanza, tác phẩm đầu tay của KimBotong, như thổi thêm một sứcsống cho câu chuyện đau buồn vềbệnh nhân ung thư.
Thời niên thiếu, anh chàng Kim Botong không tiếp xúc nhiều với truyện tranh. Trong độ tuổi 10, anh chỉ tập trung vào việc học. Khibước vào độ tuổi 20, anh đi làm ở một công ty lớn theo ý muốn của bố mình. Từ đó cho đến độ tuổi 30, anh trở thành một nhân viêncủa một tổ chức lớn. Đó là thành quả anh đạt được bằng sự nỗ lực rất lớn của bản thân tuy nhiên nó không làm cho anh thấy tự hào.Những bộ đồ công sở làm anh cảm thấy bức bối khi đi làm, thành tích đạt được khi làm việc cùng với đồng nghiệp cũng chẳng đáng làbao so với căng thẳng mà anh phải chịu từ cấp trên. Trong khoảng thời gian đó, bố anh bị chuẩn đoán mắc bệnh ung thư gan.
“Bố tôi là người rất coi trọng giáo dục. Ông luôn yêu cầu tôi học hành chăm chỉ với mong muốn được nhìn thấy tôi làm việc ở mộtcông ty tốt. Vào trung học, tôi nghe mọi người nói mình có tài vẽ tranh, hơn nữa bản thân cũng rất thích truyện tranh, nhưng tôi lạikhông dám nghĩ đến việc lựa chọn nghề nghiệp như vậy.”
Trong khi bố anh được chuẩn đoán có thể qua đời bất cứ lúc nào thì anh vẫn phải tham gia buổi tiệc ở công ty, thậm chí phải hòamình cùng đồng nghiệp ca hát tại phòng karaoke. Anh ghét cái hoàn cảnh khiến mình phải làm như vậy, ghét cả bản thân đã làm nhưvậy, mặc dù chẳng ai ép buộc anh làm điều đó. Dù thế, anh lại không thể nói với người bố đang bệnh rằng mình ghét đi làm. Sau khibố qua đời, anh lập tức nghỉ việc và tìm kiếm một công việc mới.
“Thực sự tôi đã hối hận từ lúc nộp đơn nghỉ việc ở công ty. Tôi tưởng mình không thể tiếp tục công việc này nhưng lại không thểnào thở nổi vì lo lắng nghĩ đến việc “Giờ phải làm gì để sống?”. Tôi đã đi tìm hiểu đủ các loại công việc rồi nói với gia đình rằng tôi sẽhọc trường luật. Kể cả khi bắt đầu vẽ truyện tranh nhờ vào may mắn thì tôi cũng chỉ nghĩ đến việc kiếm tiền học luật bằng nhuận bútvẽ truyện tranh.”
Vào một ngày nọ, trong lúc đang lo lắng tìm việc, anh nhặt được một quyển sổ tay. Sau đó anh bắt đầu thử vẽ tranh bằng một câyviết chì bấm. Trong vòng mấy tháng, anh chỉ vẽ tranh. Khi bắt đầu sử dụng Twitter, anh giao tiếp với nhiều người khác nhau mà anhchưa từng gặp trước đây. Có khi anh soạn lời cho một nhà soạn nhạc bằng những bài viết hay của anh trên Twitter. Có khi anh vẽchân dung cho những người theo dõi Twitter của mình. Chính điều này đã tạo ra cho anh cơ hộibắt đầu vẽ truyện tranh riêng của mình trong một lần gặp gỡ một tác giả truyện tranh nổi tiếng.
Choi Gyu-seok, tác giả của bộ truyện tranh “Mũi khoan” đã khuyên anh hãy vẽ truyện tranh trênTwitter. Vì thế, với suy nghĩ muốn vẽ ra những câu chuyện có thể xem được trên điện thoại, anhbắt đầu vẽ truyện tranh đầu tay của mình bằng tâm trạng của người con viết thư cho người bố đãmất. Câu chuyện của anh được viết từ quan điểm của một bệnh nhân trẻ tuổi, nhận những đánhgiá tích cực hơn cả mong đợi. Từ bỏ công việc cũ để bắt đầu một công việc mới, điều đó giúp anhtrở thành một tác giả truyện tranh nhận được nhiều sự quan tâm, nhưng dù thế anh vẫn cảm thấymình như một người sống tách biệt với xã hội bên ngoài.
Lý do đeo mặt nạ
Kim Botong chỉ là một bút danh.“Botong” trong tiếng Hàn có nghĩalà “bình thường, không có gì đặcbiệt”. Anh lựa chọn bút danh nàyvới ý nghĩ mong muốn tách biệtcuộc sống trước và cuộc sốngsau khi nghỉ làm. Gương mặt vốnkhông thể thay đổi nên mỗi khilộ diện trước công chúng, anhluôn đeo một chiếc mặt nạ, che đigương mặt mình. Bởi lẽ, anh chorằng bản thân là “một người từ bỏcông việc để tìm kiếm ước mơ”,hễ nghĩ đến những đồng nghiệptrước đây đang nỗ lực cho côngviệc, anh lại cảm thấy có lỗi.
“Năm ngoái, tôi nhận lời mờitham gia chương trình Blue Roomcủa Twitter Hàn Quốc. Đó là mộtchương trình giao lưu trực tiếp với những người sử dụng Twitter bằng cách tròchuyện và ghi hình trong phòng thu âm thông dụng.
D.P. Dog Days là tác phẩm dựavào kinh nghiệm thực tế trongquân đội khi truy bắt lính đào ngũ,được xuất bản với bốn tập truyệntrên báo và online.
Ban đầu tôi nghĩ mình khôngthể làm được điều đó. Bởi vì tôi sợ mọi người sẽ phán xét tôi của hiện tại bằngnhận định tôi của ngày trước. Hơn nữa, tôi nghĩ việc giao lưu này cũng không thểgiúp ích cho độc giả hiểu sâu sắc hơn về tác phẩm của mình. Chính vì thế, phía tổchức đã làm một chiếc mặt nạ hình chú chó con mà tôi đã vẽ. Từ lúc đó, tôi luônđeo một chiếc mặt nạ trong các buổi phỏng vấn. Mỗi khi có sự kiện ở Nhật, tôikhông đeo mặt nạ vì cảm thấy thoải mái hơn khi nghĩ không có ai biết cá nhân tôi.”
Tuy vậy, Kim Botong hoàn toàn không phải là một tác giả truyện tranh lập dị sốngtách biệt với thế gian. Với kiểu tóc chỉn chu và thân hình khỏe khoắn do thường tậpthể dục, anh được coi là một người luôn tôn trọng và quan tâm người khác, hơnnữa nổi bật ở anh là đức tính khiêm tốn.
“Có rất nhiều người vẫn chưa biết truyện tranh của tôi hơn những người đã biếtđến. Vì thế bản thân tôi cũng quan tâm nhiều đến khía cạnh quảng bá truyện tranhcủa mình, cũng như tuyên truyền trên mạng xã hội. Tôi thường luyện tập thể dục.Đồng thời giữ một chế độ ăn uống điều độ. Để duy trì công việc dài lâu, điều quantrọng nhất là ổn định tâm lý. Vì lẽ đó, tôi thường ít giao tiếp với nhiều người.”
Tìm kiếm hy vọng theo cách của Kim Botong
Năm vừa qua, phiên bản tiếng Nhật của truyện “Amanza” được đăng tải trêninternet, thậm chí mức độ yêu thích tác phẩm này tại Nhật còn cao hơn tại HànQuốc. Tiếp nối thành công đó, phiên bản tiếng Nhật đã được xuất bản thành sách.Kim Botong đã nhận lời mời tham gia Chương trình Nghệ sĩ lưu trú theo lời mờicủa Quỹ Văn hóa Nhật Bản tại quận Okayama. Vì thế, trong khi đi công tác qua lạigiữa Hàn Quốc và Nhật Bản, anh cũng lên kế hoạch sáng tác một tác phẩm mớitrong thời gian sắp tới. Tại Mỹ, phiên bản tiếng Anh của truyện “Amanza” cũng đangđược cho ra mắt. Nhiều người làm việc ở khoa trị liệu ung thư xem nó như một tàiliệu tham khảo hữu ích.
“Khi truyện “Amanza” được ra mắt tại Nhật, tôi đã sử dụng tên tiếng Nhật là1 “Hutsu” (フツー) thay cho “Botong” và không tiết lộ quốc tịch, điều này đã dẫn đế nmột cuộc tranh cãi giữa các độc giả. Tôi rất ngạc nhiên khi thấy bình luận của độc giả cho rằng tôi là tác giả Hàn Quốc vì họ thấy móncanh jjigae trên bàn ăn ở phân cảnh nhân vật chính nói sự thật với gia đình về căn bệnh ung thư. Nhiều độc giả đã đồng cảm với tácphẩm vì ở Nhật tỷ lệ người chết vì bệnh ung thư khá cao. Tôi cũng định cho ra mắt truyện “D.P.” ở Nhật, nhưng tôi không thể biếtđược phản ứng của độc giả sẽ như thế nào vì đây là một câu chuyện kể về quân đội Hàn Quốc.”
Hàn Quốc là một quốc gia bị chia cắt. Tất cả những đàn ông khỏe mạnh ở độ tuổi 20, độ tuổi đẹp nhất, độ tuổi nổi loạn của cuộcđời bị buộc phải nhập ngũ. Kim Botong từng là một binh lính thuộc đội hiến binh. Trong thời gian đó, anh giữ nhiệm vụ truy bắt línhđào ngũ nghỉ phép nhưng không quay lại quân đội. Khác với tác phẩm đầu tiên kể về cuộc đấu tranh của một bệnh nhân chống lạicăn bệnh ung thư, đây là một tác phẩm dựa vào kinh nghiệm thực tế của bản thân anh.
“Ở tác phẩm này, tôi muốn nói đến những con người không có một sự lựa chọn nào khác ngoài việc đào ngũ thay vì nói về chuyệntruy bắt lính đào ngũ. Cũng như, tôi muốn đề cập đến vấn đề vi phạm nhân quyền xảy ra trong quân đội. Ở đó, có những yếu tố khiếncho họ cảm thấy đau đớn, cảm thấy bế tắc. Trong “Amanza” tôi cố gắng vẽ câu chuyện theo hướng xoa dịu nỗi đau, tuy nhiên trong“D.P.” tôi lại không thể vẽ những vấn đề trong hệ thống quân đội theo hướng đương đầu với thực tại. Vì có nhiều người cho rằng ở trongquân đội thì những vấn đề này là bất đắc dĩ, tuy nhiên nếu cố tình lảng tránh thì cuối cùng cũng chỉ dẫn đến bế tắc phải đào ngũ.”
Kim Botong nghiên cứu vấn đề nhân quyền trong quân đội không chỉ trong truyện tranh của anh, mà còn trong các hoạt động khácnhư các bài diễn thuyết. Khi được hỏi tại sao anh chỉ nêu ra vấn đề nhưng lại không có hướng giải quyết vấn đề, anh trả lời: “Nếu tôilàm được điều tôi có thể làm, và người khác làm được điều họ có thể làm thì chắc chắn mọi thứ sẽ thay đổi.”
Kim làm việc cùng với hai trợ lý tạimột văn phòng nhỏ ở Ilsan, tỉnhGyeonggi. Anh đang vẽ trên bảngđiện tử, có thể làm việc bất cứ lúcnào ở nhà.
“Trong tác phẩm tiếp theo tôi muốn viết về đề tài trường học. Vấn nạn tự tử ở học sinh là vấn đề nhức nhối của xã hội. Vì lẽ đó, tôimuốn vẽ những con quái vật đang xuất hiện nhiều trong trường học. Những con quái vật đó có thể là học sinh, giáo viên phụ huynh,cũng có thể là môi trường giáo dục.”
Tác giả dẫn dắt nhân vật chính trong “Amanza” đi qua các thế giới khác nhau trong lúc chống chọi với cơn đau dằn xé từ liệu pháphóa trị và sự di căn của tế bào ung thư. Trong cái thế giới được gọi là “rừng”, anh ta không biết mình là ai, tại sao anh ta lại ở đó vàchứng kiến sự hoang tàn của cánh rừng. Nhân vật chính vừa đấu tranh chống lại căn bệnh ung thư, vừa chiến đấu bảo vệ cánh rừngđang dần dần biến thành sa mạc. Quả thật những phân cảnh về cánh rừng như thổi thêm một sức sống cho câu chuyện đau buồnnày. Đó chính là bút pháp tưởng tượng đại diện cho phong cách của Kim Botong, đồng thời nâng cao giá trị của tác phẩm “Amanza”.Vậy còn hình ảnh người hùng theo phong cách Kim Botong đánh bại quái vật trong trường học sẽ miêu tả như thế nào? Chúng ta hãyđón chờ tác phẩm tiếp theo của anh nhé.